Mối quan hệ giữa lạm phát và tăng trưởng kinh tế tại Việt Nam
2.2. Nghiên cứu thực nghiệm về mối quan hệ giữa lạm phát và tăng trưởng kinh tế
Trong nhiều thập kỷ qua, đã có rất nhiều nghiên cứu sử dụng các mô hình kinh tế lượng khác nhau, nghiên cứu ở nhiều quốc gia và thị trường khá nhau, ở quốc gia phát triển và đang phát triển, trong nhiều giai đoạn khác nhau – ổn định hay khủng hoảng nhằm tìm ra câu trả lời liệu có hay không mối quan hệ giữa lạm phát và tăng trưởng kinh tế. Đồng thời, các nghiên cứu cũng nhằm tìm hiểu mối quan hệ này (nếu có) là dài hạn hay ngắn hạn, tuyến tính hay phi tuyến … tuy nhiên kết quả nghiên cứu rất đa dạng và đôi khi là trái ngược nhau.
Nghiên cứu của Wai (1959) đã chỉ ra giữa lạm phát và tăng trưởng kinh tế không có bất kì mối quan hệ nào. Nghiên cứu của Paul và các tác giả (1997) về 70 quốc gia (trong đó có 48 nền kinh tế đang phát triển) trong giai đoạn (1960 – 1989) cho thấy ở 40% các quốc gia không có mối quan hệ nhân quả hai chiều và 20% còn lại có sự hiện diện của mối quan hệ một chiều giữa lạm phát và tăng trưởng. Về hướng tác động, mối quan hệ được tìm thấy là thuận chiều trong một số quốc gia (Italy, Mỹ, Newziland, Hàn Quốc…) nhưng nghịch chiều trong các trường hợp khác nhau (Nhật Bản, Pháp, Đức, Úc…).
Một số nghiên cứu xuyên quốc gia, cung cấp thêm bằng chứng về quan hệ nghịch chiều giữa lạm phát và tăng trưởng kinh tế (Fischer, 1993 và Barro, 1996; Bruno và Easterly, 1998). Fischer (1993), Barro (1996) tìm thấy một tác động nghịch rất nhỏ của lạm phát đến tăng trưởng. Tuy nhiên, Fischer (1993) đã kết luận rằng “mặc dù bằng chứng thực nghiệm yếu, một kết luận mạnh mẽ có thể được rút ra: Lạm phát là không tốt cho tăng trưởng dài hạn”. Barro (1996) cũng ủng hộ sự ổn định của giá cả vì ông tin rằng nó là không tốt cho tăng trưởng kinh tế, lạm phát cao làm thay đổi giá cả tương đối và được xem như một loại “thuế” trong nền kinh tế “thuế lạm phát”.
Các nghiên cứu sau đó lại cho thấy tác động tích cực từng làm phát tới tăng trưởng kinh tế, ví dụ nghiên cứu của Mallik và Chowdhury (2001) và Mubarik (2005).
Tuy nhiên, kết quả cho rằng lạm phát có thể tác động khác biệt đến tăng trưởng kinh tế khi nó vượt qua một ngưỡng nhất định khẳng định trong một số các nghiên cứu của các tác giả khác nhau. Họ đã tìm ra một ngưỡng lạm phát, mà trước ngưỡng đó, lạm phát và tăng trưởng tương quan dương, nhưng nếu lạm phát vượt ngưỡng sẽ có tác động ngược chiều đến tăng trưởng. Theo Sarel (1996) ngưỡng lạm phát là 8%. Khan và Senhadji (2001) cho rằng ngưỡng lạm phát cho các nước đang phát triển là 7 – 11%, các nước công nghiệp khoảng 1 – 3%.